Ngày 25/01/2026 (07 tháng Chạp năm Ất Tỵ). Tại chùa Phước Viên (số 318 Xô Viết Nghệ Tĩnh, phường Thạnh Mỹ Tây, TP. Hồ Chí Minh), khóa tu “Ngày An Lạc” đã trở thành một cuộc hội ngộ thiêng liêng của tâm thức hàng Phật tử tại đạo tràng.
Sự luận giảng sâu sắc và đầy tâm huyết của Thượng tọa Thích Đức Trường về Phẩm 13 Kinh Địa Tạng “Chúc lụy nhân thiên”. Đại chúng đã thấu hiểu rằng: Mỗi khóa tu chính là một “chuyến đò trí tuệ” khởi hành giữa dòng mê lộ. Hành giả đến chùa không phải để tìm cầu sự ban ơn thụ động, mà để học cách tự cầm lái con thuyền tâm thức, quyết liệt rời xa bờ vực của mê lầm và tội lỗi để trực chỉ cập bến giải thoát.
Yếu chỉ tối hậu của đức Thế Tôn trong phẩm kinh được Thượng tọa luận giảng qua 3 tầng thực chứng:
*Nhơn Thiên là ngưỡng cửa tỉnh giác: Chặn đứng luân hồi tại điểm giao thoa.
Nhơn và Thiên chính là biểu tượng cho phần thiện tính còn sót lại trong mỗi người. Đức Phật phó thác hai cõi này, vì đây là trạng thái ý thức duy nhất còn đủ sáng suốt để quay đầu. Bồ Tát Địa Tạng chính là biểu tượng của Tâm Bất Động. Khi hành giả đối diện với nghịch duyên bằng đức Nhẫn nhục kiên cố như đại địa (Địa) và hàm tàng vạn đức để nuôi dưỡng Bồ Đề tâm (Tạng), đó chính là lúc tự tánh Địa Tạng hiển lộ. Canh giữ Nhơn Thiên thực chất là bảo hộ phần thanh tịnh tính, ngăn không cho tâm thức sa đọa vào các ác đạo.

* Một mảy thiện căn: điểm chạm của pháp thân cứu độ.Thượng tọa giảng sư nhấn mạnh: Yếu chỉ về việc bảo hộ dù chỉ một mảy thiện bằng sợi lông, hạt cát, giọt nước… khẳng định tính bất nhị giữa Phật và chúng sinh.
Một niệm chân thành, một lòng hiếu đạo và kính tin chính là mạch nước Cam lồ tưới tẩm mảnh đất tâm. Khi hành giả biết quay về vun bồi gốc rễ đạo đức, vị Bồ Tát Địa Tạng nơi tự tánh sẽ tự khắc ứng hiện năng lượng bảo chứng, giúp hành giả kiên cố thiện căn, tự tại bước đi trên lộ trình giải thoát.

*”Đáo bỉ ngạn”: Sự ủy thác cho năng lực tự giác.
Sự gia trì lớn nhất chính là lời phó thác bi thiết của Như Lai tại cung trời Đao Lợi, thực chất là một cuộc trao truyền trách nhiệm rốt ráo cho bản lai diện mục của mỗi hành giả. Tu học chính là hành trình “Đáo bỉ ngạn” – dùng trí tuệ vượt qua dòng sông sinh tử, rời bỏ bờ mê để cập bến giác. Hành giả phải tự cầm tích trượng chánh niệm phá tan địa ngục vô minh, tự cầm minh châu bát nhã soi sáng các uẩn tăm tối. Chỉ khi ta “độ” được vị Địa Tạng trong chính mình, lời phó thác của Thế Tôn mới thực sự viên thành.
Chuyển hóa di huấn thành công phu thực chứng, đạo tràng đã hòa nhập vào thời khóa niệm Phật và kinh hành thanh tịnh dưới sự hướng dẫn của chư Tôn đức Ni tại bổ tự. Trong không gian tâm linh hội tụ, mỗi danh hiệu Phật ngân vang là một tiếng gọi trở về bản thể, mỗi bước chân kinh hành an nhiên trên mặt đất là một lần hành giả chạm sâu vào mạch sống của mảnh đất tâm.
Hình ảnh tại khóa tu:

Diệu Thanh – Minh Tuấn


